THÁNG NÀY CON LẠI BỊ CHẬM LƯƠNG RỒI MẸ ƠI! HỌC TIẾNG ANH GIAO TIẾP ENG SUPER 1



THÁNG NÀY CON LẠI BỊ CHẬM LƯƠNG RỒI MẸ ƠI!

– Con: Mẹ ơi tháng này công ty con lại chậm lương rồi
– Mẹ: Lại chậm hả con? thế còn đủ tiền tiêu không? mẹ thấy cứ mãi thế này không ổn…….
– Con: Con cũng đang tìm công ty khác tốt hơn nhưng họ yêu cầu cao lắm mẹ ạ: kỹ năng chuyên môn, khả năng giao tiếp và nhất là phải có tiếng anh nữa mẹ ơi.

Chào mọi người mình là Phúc, hiện tại mình đang sinh sống và làm việc ở Hà Nội. Quê mình ở Hà Tĩnh – một vùng quê nghèo bão lũ liên miên. Chính vì thế suốt những ngày tháng còn đi học mình luôn luôn cố gắng tự hứa với bản thân phải học thật giỏi để có thể đỗ vào 1 trường đại học danh tiếng – vì đó là con đường duy nhất giúp mình thoát khỏi cảnh làm nông lam lũ, có thể tự lo cho mình và đỡ đần được cho bố mẹ.Thế nhưng, lời hứa gió bay, vào ký túc xá ở 1 thời gian xa rời vòng tay bố mẹ, cám dỗ đến từ bạn bè rồi môi trường xung quanh. Mình cũng chẳng còn chăm chỉ như hồi năm 1, năm 2. Thỉnh thoảng lắm mới gọi về nhà cho bố mẹ mà hầu như là toàn gọi thông báo học phí, có nhiều lúc còn tỏ thái độ khi bị hỏi đến chuyện học hành. Mình bắt đầu chơi game nhiều hơn, bùng tiết rồi thì có cả nợ môn,… Chính vì thế mà cho đến khi ra trường chật vật mãi mới lấy được tấm bằng khá.

Mình cũng có nộp CV vào các công ty lớn nhỏ để ứng tuyển, tuy nhiên mức lương trung bình họ trả cho mình chỉ có 5-6tr thôi, ngược lại các công ty tầm cỡ hơn họ sẵn sàng trả gấp đôi nhưng yêu cầu phải sử dụng được tiếng anh trong công việc: giao tiếp với đồng nghiệp, khách hàng, viết mail cho đối tác, đọc tài liệu bằng tiếng anh……. Bản thân mình luôn được nhà tuyển dụng đánh giá không tệ về mặt chuyên môn, nhưng khả năng tiếng anh còn yếu nên mình cũng đành phải chấp nhận mức lương thấp kia thôi. Vì ra trường rồi mà đâu có thể cứ ngửa tay xin tiền bố mẹ mãi được.

Các bạn nào học xa nhà chắc sẽ hiểu rõ nhất, với mức lương đó ở Hà Nội thì đúng là phải chắt bóp lắm mới đủ tiêu vì trăm thứ bà giằng trên đời sờ đâu cũng thấy tiền: nào là tiền nhà, điện nước, rồi chưa kể những bữa liên hoan ở công ty,…nhiều khi mình còn phải vay thêm của mấy thằng bạn thân. Mình vẫn cứ chấp nhận sống cuộc sống bình thường như vậy cho đến một ngày mình bất ngờ nhận được cuộc gọi của đứa em gái nó vừa nói vừa khóc bảo bố đi phụ hồ bị ngã nặng lắm nhưng mẹ cứ bảo giấu cho a đỡ lo nhưng đến nước này thì còn giấu diếm cái gì nữa. Mình bần thần cả người không biết chuyện gì đang xảy ra với bố. Sau đó tức tốc bắt xe về quê, nhìn bố nằm trên giường bệnh đau đớn phải thở bằng bình oxy, mẹ thì gầy dộc hẳn đi mà thấy thương và có lỗi vô cùng.

Tự hỏi bản thân mình đã làm được gì trong từng ấy năm. Bố mẹ cho tiền ăn học cũng không đến nơi đến chốn, đi làm hơn năm rồi mà nào có gửi được đồng nào về đâu, giờ bố nằm viện tốn kém thế này , em gái còn đang đi học, một mình mẹ làm sao mà xoay sở……. Đó là giây phút mình nhận ra nhất định phải thay đổi, chứ không thể sống HÈN mãi thế này được.

Ở công ty mình có chơi thân với 1 thằng bạn, anh em có chuyện gì cũng kể với nhau, mình mới chia sẻ với nó vấn đề mình gặp phải gần đây. Thì nó có động viên mình và bảo là những thứ đã xảy ra rồi thì không thể nào thay đổi được ví dụ như tấm bằng đại học nhưng có những cái có thể cải thiện được ở hiện tại như tiếng anh thì tại sao không làm luôn. Mình mới nghĩ hay đi học thử ở trung tâm thì nó bảo đi làm cả ngày như thế này thì học vào thời gian nào với cả có học mà buổi đực buổi cái thì cũng khó mà vào đầu được. Thời buổi công nghệ rồi sao không chọn cách học thông minh hơn, trước nó cũng học 1 khóa tiếng anh Online, học vừa tiện mà lại hiệu quả. Nghe nó bảo thế thì mình cũng rất tò mò vì mặc dù bằng tuổi mình thôi nhưng nó đã làm leader rồi thường xuyên được làm việc với đối tác nước ngoài nên mình rất tin tưởng về sự lựa chọn của nó. Và thế là mình đăng ký học luôn khóa này:

Sau 2 tháng học, mặc dù trình độ tiếng anh của mình cũng chưa phải đạt được đến ngưỡng quá xuất sắc. Tuy nhiên bạn bè xung quanh rồi chính bản thân mình cũng thấy mình bây giờ đã khác so với ngày xưa rất nhiều rồi. Ra ngoài có thể tự tin giao tiếp và sử dụng nhiều từ ngữ đa dạng hơn chứ không phải cứ bặp bẹ mãi mấy câu phổ thông kiểu “how are you”, “what’s your name”,… Vui nhất là cách đây 2 tuần mình có nộp CV và đi ứng tuyển vào 1 công ty công nghệ lớn của nước ngoài thì hôm qua đã nhận được mail thông báo pass vòng phỏng vấn tiếng anh. Có thể với người khác thì nó chỉ là những điều bình thường nhưng với 1 đứa mất gốc tiếng anh như mình thì đó là một cú bứt phá lớn.

Thực sự mình rất muốn gửi lời cảm ơn tới bạn mình người đã giới thiệu cho mình biết tới khóa học này, vì những bài học thực tế và hữu ích. Mong rằng câu chuyện của mình có thể giúp các bạn có thêm động lực cũng như quyết tâm để học tiếng anh. Chúc các bạn nâng cao được giá trị của bản thân mình và có quyền được lựa chọn những gì mà mình mong muốn!!!

Đây là link về khóa học cho các bạn muốn tìm hiểu nhé:

source: https://actingschoolrome.com

Xem thêm các bài viết về Kinh Doanh: https://actingschoolrome.com/category/kinh-doanh/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *